Khác Một số đặc điểm của cổ phiếu ưu đãi

Thảo luận trong 'Cửa hàng, mặt bằng' bắt đầu bởi bachduyk09, 16/1/19.

  1. Tỉnh/Thành:

  2. Tình trạng:

  3. Giá bán:

    10 VNĐ
  4. Điện thoại:

    942242668
  5. Địa chỉ:

    Hà Nội (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    16/1/19, 37 Trả lời, 358 Đọc
  1. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $7,989.75
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng.

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần).

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
  2. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $7,989.75
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng.

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần).

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
  3. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,888.66
    Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng. chuyển nhà thành hưng

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần). taxi tải thành hưng

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
  4. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,888.66
    Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng. chuyển nhà thành hưng

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần). taxi tải thành hưng

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
  5. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,888.66
    Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng. chuyển nhà thành hưng

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần). taxi tải thành hưng

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
  6. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $10,837.75
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và anh quen nhau được 3 năm và quyết định kết hôn. Cả hai đều có công việc ổn định và đang sống chung. Anh đã ly dị cách đây 6 năm, có một đứa con 8 tuổi. Vợ cũ của anh nuôi con. Anh chu cấp cho hai mẹ con và chỉ mang con về chơi vào cuối tuần khi không đi làm. Anh kể mình và vợ cũ quan hệ không tốt, hai người luôn tránh gặp nhau vì không muốn cãi vã trước mặt con. Những việc liên quan đến con, cả hai chủ yếu liên lạc qua bố mẹ hai bên. Tôi không than phiền gì về anh và con anh. Tôi và anh chung lý tưởng sống. Tôi cũng biết về hoàn cảnh của anh trước khi quen nhau do cùng chơi chung nhóm bạn.

    Con anh ngoan, lễ phép, chưa hỗn với tôi bao giờ. Sau khi kết hôn, đứa bé sẽ phải gọi tôi là mẹ? Đó là điều tôi hoàn toàn không muốn. Thứ nhất, đối với tôi, mẹ là một từ rất thiêng liêng. Mẹ là người sinh ra, nuôi nấng, dạy bảo ta nên người. Thật bất công nếu bắt đứa trẻ gọi một người không ruột thịt như tôi là mẹ. Thứ hai, mẹ của bé - vợ cũ của anh sẽ nghĩ sao? Nếu tôi là chị, tôi sẽ rất ghét khi có một người xa lạ nào đó là "mẹ" của đứa con mình đứt ruột đẻ ra. Mẹ của bé có buồn không khi bé lỡ nhắc đến tôi bằng từ mẹ? Cho đến khi bé đủ lớn để quyết định, tôi không muốn những người xung quanh ép bé gọi tôi là mẹ chỉ vì tôi là vợ của bố bé. Bé gọi thế nào thì tôi vẫn thương bé. Tôi đã nói chuyện này với anh và gia đình anh. Anh hiểu cho tôi nhưng người nhà anh nói tôi ích kỷ, không thương con chồng nên kiếm cớ. Tôi có sai không khi nghĩ như vậy? taxi tải thành hưng
  7. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $10,837.75
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Liên và Tân không cùng quê, cũng không tương xứng về trình độ. Liên quê Thái Bình, tốt nghiệp Trung cấp Kế toán còn Tân quê Hải Phòng, tốt nghiệp Đại học Thương mại.

    Tuy vậy, cả hai vẫn yêu nhau và cưới nhau đã được 8 năm và có với nhau 2 mặt con.

    Hồi mới cưới, ai cũng khen Liên tốt số vì lấy được Tân - người chồng đẹp giai, lại chăm chỉ, tu chí làm ăn. Nhưng thực tế ở với nhau mới biết, Liên lấy phải anh chồng phũ miệng, có thói “chửi vợ như hát hay” khiến nhiều khi cô bị ức chế.

    Tân tự nhận mình là người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, chăm chỉ kiếm tiền, hết giờ làm là về, thỉnh thoảng cũng giúp vợ việc nhà. Trong khi đó, Liên làm kế toán nên khá bận, hay phải đi làm về muộn. Dù vậy, cô vẫn cố gắng chu toàn việc gia đình bằng cách đi chợ tuần một lần, lên thực đơn sẵn và thuê người giúp việc theo giờ để nấu nướng, dọn dẹp.

    Tuy nhiên, Tân không bằng lòng với cách sống của Liên. Anh thường xuyên chê bai cô lười làm, vụng chăm con và hay so sánh vợ với chị gái, cháu gái mình. Nhiều lần về quê, dù ở nhà nội hay ngoại, anh cũng không e dè chê vợ trước mặt mọi người. Có lần, ngay ở nhà bố mẹ vợ, Tân sẵng giọng quát "Câm mồm, đừng có láo" khi Liên nhẹ nhàng nhắc chồng đừng uống rượu nhiều vì lát phải lái xe chở vợ con về.
    Đã thế, Tân làm bất cứ việc gì, từ thay đổi công việc, cho đến mua đất, xây nhà,… cũng hiếm khi hỏi ý kiến của vợ. Chỉ đến khi, mọi chuyện đã rồi, mọi người nói đến tai, lúc ấy Liên mới biết. Giống y như người ta vẫn nói, “trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường”.

    Khi Liên trách móc thì Tân bảo việc gì phải bàn bạc, bàn bạc với vợ để làm gì?. Tân luôn khinh thường trình độ học vấn của Liên và cho rằng có nói, có bàn bạc thì vợ cũng không đủ hiểu biết để tham gia, có khi lại còn phá vỡ kế hoạch của chồng.

    Có lần, buổi tối Liên bận giặt giũ quần áo và sắp sửa giấy tờ kê khai thuế để mai đến cơ quan làm thì con trai học lớp 2 nhờ mẹ dạy học. Thấy chồng đang ở phòng khách xem tivi, Liên liền bảo con mang bài ra hỏi bố. Chỉ có mỗi thế mà chồng Liên xỉa xói rằng: “Bài dễ thế này mà không làm được hay sao mà phải ra hỏi bố. Đúng là mẹ ngu dốt sinh ra con cũng ngu dốt” khiến Liên chưng hửng. Cô nói lại chồng: “Anh không được nói em thế trước mặt con. Anh đừng cậy anh có cái bằng đại học mà hơn người” thì Tân sửng cồ lên quát tháo vợ con ầm ĩ.

    Không hài lòng với cách cư xử của chồng nhưng Liên vẫn bảo, bình thường chồng cô cũng là người hiền lành, yêu thương vợ, biết cách giao tiếp nên được bạn bè cơ quan, hàng xóm quý lắm. Nhưng mỗi khi nổi nóng, cáu gắt với vợ, anh lại văng ra hàng trăm “mỹ từ” làm tổn thương lòng tự trọng của cô.

    Thứ Bảy tuần trước, mấy người bạn học cùng Liên hồi trung cấp, sau khi đi họp lớp về đã ghé vào nhà cô chơi. Hôm đó, vì nhà hết nước nguội mà một số bạn nữ lại không uống nước chè, vì thế Liên phải đổ nước nóng từ phích nước ra cái bình thủy tinh cho nguội để bạn uống.

    Chẳng may, vì nóng quá cái bình thủy tinh đựng nước mới nứt ra và bị vỡ. Trước mặt bạn bè, Tân không ngần ngại chửi vợ là “Sao cô ngu dốt thế, nước nóng như thế mà đổ vào thì bình thủy tinh làm sao mà chịu nổi,…” rồi “sao bố mẹ cô lại đẻ ra cô ngu dốt thế không biết?”…

    Nghe những lời nó từ miệng chồng thốt ra, Liên chỉ muốn òa khóc. Nhưng cô đã cố gắng kìm nén lại để không khí bớt căng thẳng. Mấy người bạn Liên thấy thế nên xin phép về. Thật sự, họ cảm thấy ái ngại cho Liên.

    Chung sống với Tân gần 10 năm, Liên đã quá hiểu tính chồng. Nhưng thật sự việc chồng chửi mình ngu dốt trước mặt bạn khiến cô bị sốc.

    Liên biết, mình không bằng chồng về trình độ, về công việc và thu nhập, nhưng nếu như Tân nói trước mặt vợ thôi thì cô còn bỏ qua được, đằng này trước mặt bao nhiêu người thì cô không thể tha thứ được. Liên nhìn người đàn ông trước mặt như người xa lạ chứ không phải chồng mình. Những câu nói của chồng, câu chửi rủa vợ ngu của Tân thấm vào da thịt Liên.

    Tối hôm sau, khi trở về nhà, Tân thấy vợ đưa ra lá đơn ly hôn. Nghĩ vợ giận mình hơi quá lời nên mới làm vậy, Tân xin lỗi nhưng Liên vẫn quyết tâm chia tay và nói nếu anh không ký thì cô đơn phương ly hôn. Cực chẳng đã, Tân nhờ bố mẹ vợ can ngăn với lý do: “Con đi làm vất vả cả ngày, tất cả vì vợ con vậy mà cô ấy còn sinh sự đòi chia tay". Tuy nhiên, cha mẹ Liên cũng ủng hộ con gái vì bấy lâu họ phải đau đớn bao lần chứng kiến cô bị chồng chửi mắng, coi thường.
  8. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,888.66
    chuyển nhà thành hưng Sổ đỏ đứng tên bố chồng nhưng ông mất cách đây 16 năm còn mẹ chồng hiện ở với chúng tôi. (Minh Thúy)

    Chồng tôi là con trai út, ba chị gái đã lấy chồng. Vợ chồng tôi có được thế chấp sổ đỏ mà không cần sự đồng ý của mẹ chồng hoặc mẹ chồng tôi có quyền bán mảnh đất này có được không?

    Luật sư trả lời

    Theo điều 651, 623 Bộ luật Dân sự 2015 về những người thừa kế theo pháp luật, hàng thừa kế thứ nhất gồm: vợ, chồng, cha đẻ, mẹ đẻ, cha nuôi, mẹ nuôi, con đẻ, con nuôi của người chết... Những người thừa kế cùng hàng được hưởng phần di sản bằng nhau.

    Những người ở hàng thừa kế sau chỉ được hưởng thừa kế nếu không còn ai ở hàng thừa kế trước, ví dụ do đã chết, không có quyền hưởng di sản, bị truất quyền hưởng di sản hoặc từ chối nhận di sản.

    Như vậy, nếu bố chồng bạn mất không để lại di chúc, di sản của ông (mảnh đất mang tên ông) sẽ được chia theo pháp luật cho những người ở hàng thừa kế thứ nhất gồm có mẹ chồng bạn, chồng bạn và ba chị gái của chồng, ông, bà nội của chồng... (nếu còn sống). Do mảnh đất là tài sản chung của vợ chồng nên mẹ chồng bạn sẽ được hưởng một nửa, nửa còn lại chia đều cho những người thuộc hàng thừa kế thứ nhất, mỗi người được hưởng một phần bằng nhau. Như vậy hiện tại nếu vợ, chồng bạn muốn thế chấp mảnh đất hay mẹ chồng bạn muốn bán mảnh đất này thì cần có sự đồng ý của những người đồng thừa kế còn lại.

    Trường hợp các thành viên trong gia đình tự thỏa thuận được với nhau quyền sử dụng đất đối với mảnh đất này thì các bên sẽ tiến hành thủ tục khai nhận di sản thừa kế rồi sang tên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất bình thường và thực hiện các quyền thế chấp, chuyển nhượng... theo quy định của pháp luật.

    Trong trường hợp các bên không tự thỏa thuận được thì có quyền khởi kiện, yêu cầu tòa án phân chia thừa kế đối với mảnh đất này thì các bên sẽ cần phải tuân thủ theo bản án, quyết định đã có hiệu lực của tòa án.

    Bên cạnh đó tại khoản 1 Điều 623 Bộ luật dân sự 2015 quy định về thời hiệu thừa kế như sau: Thời hiệu để người thừa kế yêu cầu chia di sản là 30 năm đối với bất động sản, 10 năm đối với động sản, kể từ thời điểm mở thừa kế. Hết thời hạn này thì di sản thuộc về người thừa kế đang quản lý di sản đó. Trường hợp không có người thừa kế đang quản lý di sản thì di sản được giải quyết như sau:

    - Di sản thuộc quyền sở hữu của người đang chiếm hữu theo quy định tại Điều 236 của Bộ luật này;

    - Di sản thuộc về Nhà nước, nếu không có người chiếm hữu quy định tại điểm a khoản này.

    Trường hợp hết 30 năm kể từ ngày bố chồng bạn chết mà không có yêu cầu chia di sản thừa kế thì quyền sử dụng mảnh đất này sẽ thuộc về người đang quản lý nó. taxi tải thành hưng
  9. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $9,835.40
    chuyển nhà thành hưng hà nội Dưới đây là chia sẻ của Mỹ Tiên, 30 tuổi, về khoảng thời gian đầu khó khăn khi chuyển tới Nhật sinh sống cùng chồng, anh Masayuki (gọi tắt là Masa). Hai người đã nảy sinh nhiều mâu thuẫn bắt nguồn từ chuyện tiền nong. Cô chỉ hiểu ra vấn đề sau một lần bỏ đi tới nhà bạn:

    Đầu tháng 1/2016, tôi bay đến Tokyo đoàn tụ với chồng, sau khi nhận được visa du học. Khi sang đây tôi phải bắt đầu học tiếng trước. Tôi muốn đi làm thêm nhưng chồng không cho vì sợ ảnh hưởng việc học.

    Lúc đó, chồng mới chỉ đi làm được hai năm, không có nhiều tiền để trang trải cuộc sống của cả hai. Vì chiều ý tôi mà anh hay dẫn tôi đi ăn nhà hàng. Tôi khi đó không biết rằng chồng đã phải tiết kiệm rất nhiều để đóng học phí cho tôi, khoảng 120 triệu đồng/năm, vừa lo tất cả các chi phí sinh hoạt và tiền tôi tiêu mỗi tháng.

    Công ty chồng hỗ trợ tiền thuê nhà gần ga Ryogoku, thuộc quận Sumida. Đó là một căn hộ mới toanh, rộng tầm 45 m2, gồm một phòng ngủ, một phòng khách nhỏ, phòng vệ sinh khá rộng và hiện đại... Masa, khi đó là một nhân viên kinh doanh, có lịch trình công tác khá dày đặc, lúc cao điểm có thể đi luôn cả tuần không về hoặc đi sớm về muộn. Tôi bắt đầu làm quen những bữa cơm một mình, những buổi lang thang sau giờ học... Những người bạn cùng học tiếng với tôi cũng dần dần đi tìm việc làm. Đó cũng là lúc tôi nhận ra cuộc sống xứ người không màu hồng như mình nghĩ.

    Vừa buồn vì cô đơn, tôi còn phải đối diện với áp lực kinh tế. Mồi lửa chiến tranh bắt đầu nhen nhóm từ chuyện tiền nong. Một hôm anh bực dọc nói với tôi rằng: "Em nên dừng việc uống trà sữa mỗi ngày đi. Một ly trà sữa của em, 550 yên (khoảng 110.000 đồng) bằng một bữa trưa của anh đó". Rồi một hôm khác, anh lại nhắc nhở tôi: "Tháng này mình lại xài âm thẻ tín dụng rồi. Anh nghĩ chúng ta nên tiết kiệm hơn".

    Tôi lúc đó hùng hổ nói, từ khi anh góp ý, bữa trưa hàng ngày của tôi chỉ còn 250 yên (khoảng 50.000 đồng) cho một ly trà và một cái bánh bao ở siêu thị. Tôi bắt đầu cảm thấy ức chế khi từ một người chủ động được tài chính, với mức lương cao với nghề sản xuất chương trình ở Việt Nam, giờ phải chờ chu cấp hàng tháng từ chồng.

    Tôi không còn dám tham gia những buổi hẹn ăn tối của lớp vì chi phí một người tầm 1.500 yên (khoảng 300.000 đồng), số tiền đó đủ cho hai vợ chồng ăn một ngày. Tôi cũng không còn uống trà sữa ngoài tiệm nữa mà mua trà sữa gói ở siêu thị về tự pha uống.

    [​IMG]


    Mỹ Tiên từng gặp nhiều khó khăn thời gian đầu định cư ở Nhật. Ảnh: NVCC.

    Mỗi tháng, tôi được chồng đưa 20.000 yên (khoảng 4 triệu đồng) cho việc chi tiêu vặt hàng tháng. Khoản tiền đó chỉ bằng bốn bữa ăn tối dành cho hai người ở một nhà hàng bình dân tại xứ đắt đỏ này. Số tiền tiết kiệm tôi mang sang đang phải xài vào dần. Tôi nghĩ mình đã tiết kiệm hết mức có thể nhưng chồng vẫn không ngừng than phiền về các hóa đơn tiền điện, nước, gas...

    Quá mệt mỏi và áp lực, tôi quyết định "mất tích" bằng cách tới ở nhà một cô bạn thân. Tôi quan sát căn phòng rộng chưa đến 15 m2 của cô bạn ở Saitama, phía nam Tokyo, cách ga tàu hơn 15 phút đi bộ. Ngoài giờ học, cô ấy tất bật đi làm thêm kiếm tiền tới tối mịt, về nhà chỉ lăn ra ngủ. Rồi tôi nghĩ về căn hộ mới tinh 45 m2 của mình, cách ga tàu chỉ 5 phút đi bộ. Tôi không phải đi làm thêm, được ngủ đủ giấc, luôn có thời gian chăm sóc bản thân, ngâm mình trong bồn vài lần/tuần... Lúc đó tôi mới nhận ra mình hơn mọi người quá nhiều. Tôi biết mình đã nợ Masa một lời xin lỗi.

    Hôm sau, khi cô bạn vẫn ngủ say, tôi bắt chuyến tàu sớm nhất về. Bước vào nhà lúc 6 giờ sáng, tôi thầm nghĩ chồng đi làm rồi. Nhưng vừa bước vào phòng khách, tôi giật bắn người khi thấy chồng nằm dài thượt trên ghế sofa, trên bàn ngổn ngang vỏ bia lon. Tôi lay nhẹ chồng, gọi anh dậy đi làm. Anh ôm chầm lấy tôi và nói: "Đừng bao giờ làm thế này nữa em nhé, cả đêm anh không thể nào ngủ nổi". Anh nói rồi òa khóc như con nít.

    Sau đó tôi xin lỗi, vì đã gây cho anh áp lực tâm lý. Tôi nhận ra mình vẫn còn phung phí, đáng lẽ phải tiết kiệm hơn để giúp chồng nhẹ gánh tiền bạc. Anh cũng xin lỗi tôi vì cứ nói đi nói lại vấn đề tài chính. Anh nói ý anh không phải tôi xài phí, mà chỉ muốn chia sẻ nỗi lo bản thân, nhưng đã vô tình làm tôi hiểu nhầm ý.

    Để san sẻ áp lực tiền nong với chồng, tôi bắt đầu những chiến thuật tiết kiệm như đạp xe xa hơn một xíu để mua trái cây giá rẻ ở Yaoya (tên gọi chung của cửa hàng bán lẻ chuyên về rau củ, trái cây với mức giá rẻ hơn siêu thị), mua đồ ăn sau 7 giờ tối để được giảm giá, làm thẻ tích lũy điểm để cả năm quy ra quà tặng, tải phần mềm siêu thị để mỗi ngày nhận được giảm giá 100-200 yên (khoảng 20.000 - 40.000 đồng), đem nước lọc theo uống và tự pha trà sữa khi đi học... Việc nấu ăn mỗi ngày vừa giúp tiết kiệm được hẳn chi phí sinh hoạt, vừa giúp cân bằng chế độ dinh dưỡng.

    Sau một tháng áp dụng loạt chiêu thức tiết kiệm, một hôm chồng tôi reo vui: "Em ơi tháng này mình không nợ tín dụng nữa rồi. Cả tháng mà xài chưa hết 50.000 yên tiền chợ (khoảng 10 triệu đồng). Em giỏi quá. Tiền thừa em cứ giữ lại trong thẻ rồi mua mỹ phẩm mà mình thích nhé".

    Masa luôn âm thầm theo dõi và ghi nhận những cố gắng của tôi bằng cách ăn sạch những món tôi nấu với vẻ mặt sung sướng, phụ tôi rửa chén mỗi ngày, chăm chú nhìn rau củ trong tủ lạnh hay những phần thịt có dán tem giảm giá mà tôi mua về... Anh chưa bao giờ tiết kiệm một câu để khích lệ tôi. Đó là điều tôi vẫn trân quý mỗi ngày.

    Sau giờ học, tôi bắt đầu tìm cách để kiếm thêm thu nhập bằng cách nhận dịch một số tin tức ngắn ở Nhật cho một vài tờ báo ở Việt Nam. Tôi cũng tìm hiểu thị trường mỹ phẩm Nhật thu hút khách Việt Nam, những nơi có thể gửi hàng bảo đảm. Doanh số bắt đầu tăng dần theo từng tháng. Tôi dần kiếm được một số tiền nhỏ đủ để trang trải tiền sinh hoạt phí ở cái xứ đắt đỏ này. Tôi cũng lập một kênh Youtube riêng nói về cuộc sống ở Nhật. Nhờ đó, việc kinh doanh mỹ phẩm dần ổn hơn. Lợi nhuận thu được không nhiều nhưng đủ để tôi bắt đầu mua được những món quà nho nhỏ tặng chồng vào những dịp đặc biệt taxi tải thành hưng
  10. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $10,837.75
    chuyển nhà thành hưng Trong số vô vàn lựa chọn chào hè hấp dẫn tại các thành phố biển, cư dân thủ đô và các tỉnh phía Bắc, đặc biệt là giới trẻ, đang xôn xao rủ nhau về Hạ Long, để tận hưởng một đại tiệc trà sữa miễn phí tại công viên chủ đề lớn nhất Đông Nam Á- Dragon Park.

    Từ 13/04 – 21/04, khi mua vé vào vui chơi Dragon Park chỉ với giá 50.000 VNĐ, khách hàng sẽ có cơ hội được nhận voucher uống trà sữa miễn phí. Tổng số voucher miễn phí lên tới 10.000 voucher. Riêng ngày đầu áp dụng ưu đãi (13/4/2019), sẽ có 2.000 ly trà sữa được tặng miễn phí cho du khách mua vé vui chơi công viên. Các ngày còn lại, mỗi ngày sẽ có 1.000 ly trà sữa dành tặng du khách.
    [​IMG]
    Nếu không đến sớm được để may mắn nhận voucher trà sữa miễn phí, du khách vẫn còn cơ hội được nhận voucher giảm giá trà sữa từ 20- 50% và tham gia hàng loạt chương trình Flash sales, Giờ vàng và Minigame hấp dẫn diễn ra trong suốt thời gian áp dụng ưu đãi.

    Chương trình chào hè đầy sảng khoái và hấp dẫn này đem đến cho du khách cơ hội được thưởng thức nhiều loại trà sữa từ các thương hiệu “hot” nhất tại Hạ Long đang được giới trẻ ưa chuộng như Heytea, Mr Goodtea, Gobi, Koei, Zeebee, Fencha...

    Tất nhiên, đến công viên Rồng không phải chỉ để uống trà sữa. Trải rộng trên diện tích gần 40 ha, thiết kế được lấy cảm hứng từ những công viên giải trí hiện đại bậc nhất thế giới, Dragon Park là thiên đường của những xúc cảm, từ hứng khởi, phiêu lưu cho tới cả lãng mạn.
    [​IMG]
    Với hơn 20 trò chơi, Dragon Park được thiết kế phù hợp với nhiều lứa tuổi, từ trẻ em, thanh thiếu niên cho tới người lớn… Điểm nhấn của công viên Dragon Park chính là các trò chơi tốc độ, mạo hiểm hàng đầu thế giới như Phi long thần tốc, Tê giác cuồng nộ, Vòng xoay tử thần, Thác Hải Tượng… đưa người chơi đi từ thư giãn cho đến choáng ngợp, từ thích thú đến vỡ òa với những bất ngờ thú vị… Bên cạnh đó là các trò chơi nhẹ nhàng, phù hợp với đa số du khách như Bò sát đụng độ, Chiếc ô kỳ diệu, du thuyền nhiệt đới hay đu quay diệu kỳ....
    [​IMG]
    Đặc biệt, Dragon Park còn sở hữu những thiên đường check in sống ảo đẹp như trong mộng với cánh đồng hoa rực rỡ sắc màu hay khu làng Hobbit, tượng đá đảo Phục sinh với nhiều bức tượng được điêu khắc, tạo hình độc đáo.

    Một trong những thú vui không thể không tìm tới tại các thiên đường giải trí, đó chính là ẩm thực. Dragon Park không chỉ có hệ thống trò chơi đẳng cấp mà còn có khu vực ẩm thực đa dạng với các các quán ăn nhanh, các ki ốt kem ngọt ngào… đáp ứng nhu cầu của tất cả du khách.

    Cũng trong dịp này, công viên còn có các hoạt động hoạt náo, mini game vui chơi có thưởng cực kỳ cuốn hút để du khách có thể thư giãn nhẹ nhàng vui vẻ khi chuyển từ khu vực trò chơi này sang trò chơi khác.Đặc biệt, tới Công viên Rồng dịp này, du khách còn có cơ hội “bùng cháy” hết mình vào các chương trình nghệ thuật đặc sắc với sự tham gia của SweetBox - Nhóm nhảy HOT nhất Hạ Long hay "phiêu" trong vũ điệu âm nhạc của Acoustic Band và cùng thưởng thức Màn ảo thuật độc đáo đến từ các nghệ sĩ nước ngoài.Một mùa hè ấn tượng và ngập tràn hứng khởi đang được khởi đầu vô cùng đặc biệt tại Dragon Park, bằng những xúc cảm tươi mát từ chính món quà trà sữa mát lành. Với các bạn trẻ, đại tiệc trà sữa miễn phí này chắc chắn sẽ khiến họ không chỉ đến công viên chỉ một lần. Là bởi, sức hấp dẫn đằng sau mỗi ly trà sữa ấy là cả một thế giới của thử thách và đam mê, mà một khi đã thử, bạn sẽ dễ ghiền. taxi tải thành hưng
  11. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,888.66
    chuyển nhà thành hưng Alanna Soehner, 28 tuổi, từ Ohio đã gặp Luke Wilson, 49 tuổi năm 2016 khi cô đến phỏng vấn xin việc tại công ty mà Luke làm giám đốc điều hành. Thật trùng hợp khi Luke là người phỏng vấn cô và hai người đã yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên dù Alanna chỉ hơn con trai Luke có 6 tuổi.

    Cặp đôi với khoảng cách thế hệ lên tới 21 tuổi quyết định bên nhau dài lâu sau khi cô đến công ty anh phỏng vấn xin việc.

    Nhân viên lái xe bus, Alanna Soehner, 28 tuổi đến từ Ohio, lần đầu gặp giám đốc điều hành Luke Wilson, 49 tuổi vào năm 2016 khi cô đến xin phỏng vấn tại bộ phận cảnh quan của Luke.

    Chàng giám đốc ngay lập tức bị thu hút bởi cô gái trẻ trong lời giới thiệu đầu tiên, nhưng ông tỏ ra ngần ngại vì cách biệt tuổi tác khá lớn.

    Khi Alanna hẹn gặp Luke lần đầu, ông tỏ ra ngần ngại vì khoảng cách tuổi tác lên tới 21 tuổi và đến lần thứ ba, cô mới được đồng ý.

    Luke cảm thấy cô ấy quá trẻ với mình, nhưng do cô ấy rất kiên trì với quyết định của mình nên sau lần thứ ba, ông đã đồng ý hẹn hò với cô.
    [​IMG]
    Hai người ngay lập tức bị đối phương thu hút.
    Luke ngày càng mê đắm bởi cả vẻ nam tính và nữ tính bên trong cô nàng. Cô có thể làm những hành động khiến cả phái mạnh ngưỡng mộ. Mặc dù ban đầu gia đình hai bên e ngại về mối quan hệ của hai người nhưng dần dà cả hai đã về bên nhau và chứng minh họ đang yêu nhau.
    Alana có hai đứa con với chồng trước là Addison 9 tuổi và Stanley 6 tuổi và hai đứa rất yêu quý Luke. Trong khi Luke cũng có hai con lớn tuổi hơn và cả hai cũng rất hòa thuận với Alanna.

    “Tôi thấy anh ấy rất hấp dẫn và tôi cần một công việc đàng hoàng. Chúng tôi gặp nhau lần đầu khi anh là người hỏi phỏng vấn tôi. Và phải mất rất lâu để anh ấy chấp nhận mối tình hơn nhiều tuổi thế này”, Alanna chia sẻ.

    “Tôi bị thu hút bởi phong cách thời trang của anh ấy. Khoảng cách tuổi tác của chúng tôi không phải vấn đề vì chúng tôi đâu phải người một nhà.

    Ban đầu, gia đình chúng tôi rất sốc, nhưng sau đó hiểu ra rằng chúng tôi yêu nhau và sau đó họ cũng chấp nhận mối quan hệ của chúng tôi”.

    Còn Luke cảm thấy hứng thú với các sở thích của cô nàng.

    “Alanna là một cô gái rất thú vị và hoàn toàn bị ảnh hưởng bởi bố mình. Một ngày nào đó, chúng ta thấy cô ấy chỉ tập trung vào makeup, làm đẹp và trở thành một người phụ nữ xinh đẹp. Nhưng một ngày khác, chúng ta lại thấy cô ấy lái một chiếc xe tải to nhất có thể và chứng minh cô ấy không hề thua kém một người đàn ông.

    Cô ấy có sở thích rất đa dạng từ nấu nướng, làm vườn đến lái xe.

    Cô ấy là người phụ nữ mạnh mẽ nhất tôi từng gặp và cô ấy rất phù hợp với vị trí trống trong công ty mà tôi cần.

    Cô ấy gây ấn tượng rất tốt với tôi trong lần đầu gặp mặt. Alanna rất tự tin bắt tay tôi và khóa tôi trong ánh mắt nâu xinh đẹp của mình. Tôi biết cô ấy còn quá trẻ nhưng Alanna là tuýp người không gì là không thể.

    Khi cô ấy quyết định làm quen với tôi, sáng nào cô ấy cũng đến văn phòng và chào buổi sáng. Và dường như tôi dần quen với nụ cười mỗi sáng của cô ấy.

    Tôi cho cô ấy số điện thoại của mình và chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Sau ba lần từ chối ra ngoài vì lo sợ cách biệt tuổi tác quá lớn, cuối cùng tôi bất chấp hẹn gặp cô”.

    Mặc dù đã bên nhau được ba năm nhưng cả hai cho biết cậu con trai Avery, 22 tuổi của Luke vẫn phản đối mối quan hệ này. taxi tải thành hưng
  12. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $7,989.75
    chuyển nhà thành hưng hà nội Sách “Lộc Ninh - Lịch sử và truyền thống” (xuất bản năm 1987) viết: Ngay sau ngày 2/9/1945, theo phân công của chính quyền cách mạng Lộc Ninh, đồng chí Lê Đức Anh - người phụ trách quân sự, bắt đầu tổ chức lực lượng Vệ quốc đoàn, thu hút nhiều thanh niên tích cực trong các làng cao su ở Lộc Ninh, biên chế thành tiểu đội, trung đội, đồng phục quần áo màu nâu, giày ba ta, đội calo vải xanh và họ được gọi là “Đội quân áo nâu”.

    Lật những trang về trước, sách này ghi về các sự kiện sau khởi nghĩa Nam Kỳ 1940: Tình thế vô cùng khó khăn, Xứ ủy Nam Kỳ coi như không còn vì đảng viên phần lớn bị bắt, bị giết và tù đày, số còn lại về các nơi tìm cách gây dựng lại phong trào. Các đảng viên như Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Tủng (Tư Tờ), Nguyễn Xang (tức Hoàng Dư Khương) về vùng Thủ Dầu Một hoạt động trong công nhân cao su.

    Cuối năm 1942, hàng trăm công nhân làng 4, 9, 10 đồn điền Lộc Ninh biểu tình thị uy đòi chủ sở không được cúp phạt. Đầu năm 1943, hơn 300 công nhân làng 4 đồn điền Lộc Ninh kéo đến văn phòng chủ sở đòi không được cúp lương, phải tăng lương; xô xát xảy ra, địch đàn áp, công nhân chống lại quyết liệt, thấy vậy chủ chánh Công ty Xét-xô phải nhượng bộ; lúc đó tại làng 1 đồn điền cao su Dầu Tiếng, Ban cán sự Đảng Thủ Dầu Một được thành lập gồm các đồng chí Văn Công Khai, Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Thi, Nguyễn Văn Trung, Vũ Văn Hiền… Đồng chí Lê Đức Anh và Nguyễn Văn Trung được phân công trực tiếp chỉ đạo phong trào đấu tranh ở Lộc Ninh và toàn bộ vùng các dân tộc ít người phía bắc Lộc Ninh.

    Như vậy, trước khi xuất hiện “Đội quân áo nâu” trên vùng đất miền Đông Nam Bộ, người chiến sĩ cộng sản Lê Đức Anh - người con gốc Phú Vang, Phú Lộc, Thừa Thiên-Huế, học trò tiểu học thành Vinh, đi làm gia sư và lần theo con đường cách mạng ở xứ Huế, hoạt động đấu tranh và vào đất Nam Kỳ từ cuối năm 1939 - đã giữ vai trò thủ lĩnh phong trào công nhân các đồn điền cao su ở Lộc Ninh, Hớn Quản.

    Chuyện kể rằng: Có lần Lê Đức Anh đóng vai một thầy xu chuyên đi phân phối thực phẩm cho công nhân, ông tận dụng việc thực dân Pháp bắt công nhân trồng rau, nuôi heo, bò cung cấp cho đồn điền để vừa tuyên truyền khuyến khích công nhân tham gia lao động, vừa đưa thông tin về Việt Minh và vận động họ gia nhập Công nhân cứu quốc.

    Vai trò thủ lĩnh của người thanh niên công nhân tuổi ngoài 20 ấy càng nổi bật lên trong thời kỳ tiến tới Tổng khởi nghĩa giành chính quyền tháng 8/1945. Ấy là khi Chi bộ Lộc Ninh được thành lập (tháng 2/1944), đồng chí Lê Đức Anh làm Bí thư, đã tăng cường vận động quần chúng, đưa Điều lệ Việt Minh vào phong trào công nhân và nhân dân trong vùng, đẩy mạnh tuyên truyền cách mạng trong nhân dân và công nhân các đồn điền cao su, chuẩn bị đón thời cơ phát động quần chúng vùng lên khởi nghĩa.

    Sau khi dự cuộc họp lần thứ 3 Ban cán sự Đảng Thủ Dầu Một trở về, từ tháng 3/1945, đồng chí Lê Đức Anh ráo riết thúc đẩy các hoạt động chuẩn bị khởi nghĩa trên tất cả các làng Lộc Ninh, Đa Kia… Giữa tháng 8/1945, được tin Nhật đầu hàng quân Đồng minh, Tổng bộ Việt minh kêu gọi nhân dân cả nước đứng dậy khởi nghĩa giành chính quyền, sau đó tin Hà Nội khởi nghĩa thành công đã về đến Nam Bộ.

    Tại Lộc Ninh, đồng chí Lê Đức Anh triệu tập cuộc họp bàn việc cướp chính quyền và đề nghị phải thành lập ngay lực lượng vũ trang. Sáng sớm ngày 24/8/1945, hàng ngàn công nhân ở các làng cao su như Lộc Ninh, Đa Kia cùng đồng bào các dân tộc ở Lộc Ninh, lực lượng tự vệ nhất tề nổi dậy khởi nghĩa. Đó là cuộc khởi nghĩa vũ trang giành chính quyền khá tiêu biểu ở Lộc Ninh-Bình Phước. Từng đoàn người kéo nhau đi, cầm theo bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí chiến đấu, họ xông tới chiếm các trụ sở hành chính, trụ sở cảnh sát trong thị trấn, các bót canh, nơi ở và làm việc của bọn chủ sở đồn điền...

    Cùng lúc ấy, một đội quân cảm tử với 3 khẩu súng vừa lấy được của giặc, còn lại toàn là gươm, giáo, gậy tầm vông, do đồng chí Lê Đức Anh chỉ huy đánh chiếm các mục tiêu trong sào huyệt của địch ở Lộc Ninh. Quân Nhật trong các đồn bốt dù có kháng cự quyết liệt cũng không sao tránh khỏi bị quần chúng áp đảo và lực lượng vũ trang cảm tử tấn công tiêu diệt. Nhiều tên ngoan cố bị tiêu diệt, còn lại chúng buộc phải đầu hàng, toàn bộ vũ khí của chúng bị tước đoạt; quân khởi nghĩa giành toàn thắng.

    Ngày 25/8/1945, chính quyền cách mạng ở Lộc Ninh được thành lập gồm các đồng chí Lê Đức Anh, Ba Quyên, Ba Ánh, Ba Đèn, Cầu, Kỳ, Ngàn và một số người khác. Đồng chí Lê Đức Anh được phân công phụ trách quân sự. Cùng ngày, Lộc Ninh đưa một bộ phận về tham gia cướp chính quyền ở Thủ Dầu Một.

    Tiếp đó là sự kiện quan trọng nhất với bất cứ những người hoạt động từ tiền khởi nghĩa đến Tổng khởi nghĩa - ngày 2/9/1945, đoàn đại diện nhân dân và công nhân Lộc Ninh do đồng chí Lê Đức Anh dẫn đầu về Sài Gòn dự lễ Quốc khánh. Lần đầu tiên Việt Nam trở thành nước dân chủ cộng hòa và có tên trên bản đồ thế giới hiện đại; được lắng nghe lời thề “Quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ gìn nền tư do và độc lập” của Hồ Chủ tịch.

    Trở về từ Sài Gòn trong không khí trang trọng và phấn khởi tự hào ấy, Lê Đức Anh hành động ngay không chậm trễ: Thành lập “Đội quân áo nâu”; lực lượng vũ trang ấy tổ chức và trang bị còn thô sơ, nhưng đó là hiện thân của ý chí quyết tâm của người dân Lộc Ninh nói riêng cũng như toàn Nam Bộ và cả nước nói chung trước âm mưu và dã tâm của thực dân Pháp đang muốn gây chiến tranh lập lại chế độ thuộc địa.

    Hành động theo ý chí quyết tâm ấy, ngày 23/9/1945 tại Sài Gòn, lệnh kháng chiến chống thực dân Pháp gây hấn đã được phát đi cho toàn Nam Bộ. Hưởng ứng lời hiệu triệu của Ủy ban Kháng chiến hành chính Nam Bộ, đơn vị hỗn hợp “Đội quân áo nâu” và “Đội quân cung tên” của Lộc Ninh (gọi chung là “Đội quân áo nâu”) do đồng chí Lê Đức Anh dẫn đầu theo Quốc lộ 13 tiến về Sài Gòn chi viện cho mặt trận nóng bỏng này. Từ chiến tuyến của 4 cây cầu xung quanh Thành phố, quân và dân Sài Gòn có sự hỗ trợ của các lực lượng vũ trang các địa phương, trong đó có “Đội quân áo nâu” của đồng chí Lê Đức Anh, đã làm thất bại âm mưu đánh nhanh thắng nhanh của địch, giam chân chúng trong nội thành, tạo điều kiện cho lực lượng cách mạng củng cố và xây dựng để chuyển sang kháng chiến lâu dài.

    Cuối năm 1945, đơn vị vũ trang “Đội quân áo nâu” rút về trấn giữ cầu Bến Phân - Thủ Dầu Một, rồi về Bến Cát để củng cố và tăng cường thực lực. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Lê Đức Anh, “Đội quân áo nâu” trở thành một bộ phận lực lượng vũ trang chủ lực khu tỉnh, tham gia nhiều trận chống càn ở Tà Bái, Sóc Sim, rồi về hoạt động ở Lộc Ninh, Bù Đốp, Đa Kia, lập nhiều chiến công.

    Thời ấy Quân đội nhân dân Việt Nam chưa quy định quân hàm quân hiệu, người chỉ huy “Đội quân áo nâu” không có chức danh nhưng được cán bộ chiến sĩ trong đơn vị vũ trang của ông cũng như trong đội ngũ cán bộ chính quyền cách mạng Lộc Ninh rất tuân phục và nể trọng bởi kinh nghiệm hoạt động thực tiễn và tài vận động quần chúng của người cán bộ trẻ tuổi và năng nổ Lê Đức Anh. Cuối năm 1946, Quận ủy lâm thời Hớn Quản được thành lập, đồng chí Lê Đức Anh được cử làm Bí thư Quận ủy. Đến đầu năm 1947 đồng chí Lê Đức Anh được điều đi làm Chính trị viên Chi đội 1, chi đội vũ trang cách mạng đầu tiên của chiến trường Nam Bộ.

    Ở Việt Nam, binh nghiệp của một vị tướng - nhất là tướng đi qua các cuộc chiến tranh chống xâm lược, thường được hậu thế huyền thoại hóa từ những chiến công lẫy lừng. Đại tướng Lê Đức Anh cũng không ngoại lệ, chỉ có điều khác biệt là ở ông, chính “Đội quân áo nâu” mới đích thực “khởi nghiệp” những mùa chiến chinh. taxi tải thành hưng
  13. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $7,989.75
    chuyển nhà thành hưng hà nội Sách “Lộc Ninh - Lịch sử và truyền thống” (xuất bản năm 1987) viết: Ngay sau ngày 2/9/1945, theo phân công của chính quyền cách mạng Lộc Ninh, đồng chí Lê Đức Anh - người phụ trách quân sự, bắt đầu tổ chức lực lượng Vệ quốc đoàn, thu hút nhiều thanh niên tích cực trong các làng cao su ở Lộc Ninh, biên chế thành tiểu đội, trung đội, đồng phục quần áo màu nâu, giày ba ta, đội calo vải xanh và họ được gọi là “Đội quân áo nâu”.

    Lật những trang về trước, sách này ghi về các sự kiện sau khởi nghĩa Nam Kỳ 1940: Tình thế vô cùng khó khăn, Xứ ủy Nam Kỳ coi như không còn vì đảng viên phần lớn bị bắt, bị giết và tù đày, số còn lại về các nơi tìm cách gây dựng lại phong trào. Các đảng viên như Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Tủng (Tư Tờ), Nguyễn Xang (tức Hoàng Dư Khương) về vùng Thủ Dầu Một hoạt động trong công nhân cao su.

    Cuối năm 1942, hàng trăm công nhân làng 4, 9, 10 đồn điền Lộc Ninh biểu tình thị uy đòi chủ sở không được cúp phạt. Đầu năm 1943, hơn 300 công nhân làng 4 đồn điền Lộc Ninh kéo đến văn phòng chủ sở đòi không được cúp lương, phải tăng lương; xô xát xảy ra, địch đàn áp, công nhân chống lại quyết liệt, thấy vậy chủ chánh Công ty Xét-xô phải nhượng bộ; lúc đó tại làng 1 đồn điền cao su Dầu Tiếng, Ban cán sự Đảng Thủ Dầu Một được thành lập gồm các đồng chí Văn Công Khai, Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Thi, Nguyễn Văn Trung, Vũ Văn Hiền… Đồng chí Lê Đức Anh và Nguyễn Văn Trung được phân công trực tiếp chỉ đạo phong trào đấu tranh ở Lộc Ninh và toàn bộ vùng các dân tộc ít người phía bắc Lộc Ninh.

    Như vậy, trước khi xuất hiện “Đội quân áo nâu” trên vùng đất miền Đông Nam Bộ, người chiến sĩ cộng sản Lê Đức Anh - người con gốc Phú Vang, Phú Lộc, Thừa Thiên-Huế, học trò tiểu học thành Vinh, đi làm gia sư và lần theo con đường cách mạng ở xứ Huế, hoạt động đấu tranh và vào đất Nam Kỳ từ cuối năm 1939 - đã giữ vai trò thủ lĩnh phong trào công nhân các đồn điền cao su ở Lộc Ninh, Hớn Quản.

    Chuyện kể rằng: Có lần Lê Đức Anh đóng vai một thầy xu chuyên đi phân phối thực phẩm cho công nhân, ông tận dụng việc thực dân Pháp bắt công nhân trồng rau, nuôi heo, bò cung cấp cho đồn điền để vừa tuyên truyền khuyến khích công nhân tham gia lao động, vừa đưa thông tin về Việt Minh và vận động họ gia nhập Công nhân cứu quốc.

    Vai trò thủ lĩnh của người thanh niên công nhân tuổi ngoài 20 ấy càng nổi bật lên trong thời kỳ tiến tới Tổng khởi nghĩa giành chính quyền tháng 8/1945. Ấy là khi Chi bộ Lộc Ninh được thành lập (tháng 2/1944), đồng chí Lê Đức Anh làm Bí thư, đã tăng cường vận động quần chúng, đưa Điều lệ Việt Minh vào phong trào công nhân và nhân dân trong vùng, đẩy mạnh tuyên truyền cách mạng trong nhân dân và công nhân các đồn điền cao su, chuẩn bị đón thời cơ phát động quần chúng vùng lên khởi nghĩa.

    Sau khi dự cuộc họp lần thứ 3 Ban cán sự Đảng Thủ Dầu Một trở về, từ tháng 3/1945, đồng chí Lê Đức Anh ráo riết thúc đẩy các hoạt động chuẩn bị khởi nghĩa trên tất cả các làng Lộc Ninh, Đa Kia… Giữa tháng 8/1945, được tin Nhật đầu hàng quân Đồng minh, Tổng bộ Việt minh kêu gọi nhân dân cả nước đứng dậy khởi nghĩa giành chính quyền, sau đó tin Hà Nội khởi nghĩa thành công đã về đến Nam Bộ.

    Tại Lộc Ninh, đồng chí Lê Đức Anh triệu tập cuộc họp bàn việc cướp chính quyền và đề nghị phải thành lập ngay lực lượng vũ trang. Sáng sớm ngày 24/8/1945, hàng ngàn công nhân ở các làng cao su như Lộc Ninh, Đa Kia cùng đồng bào các dân tộc ở Lộc Ninh, lực lượng tự vệ nhất tề nổi dậy khởi nghĩa. Đó là cuộc khởi nghĩa vũ trang giành chính quyền khá tiêu biểu ở Lộc Ninh-Bình Phước. Từng đoàn người kéo nhau đi, cầm theo bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí chiến đấu, họ xông tới chiếm các trụ sở hành chính, trụ sở cảnh sát trong thị trấn, các bót canh, nơi ở và làm việc của bọn chủ sở đồn điền...

    Cùng lúc ấy, một đội quân cảm tử với 3 khẩu súng vừa lấy được của giặc, còn lại toàn là gươm, giáo, gậy tầm vông, do đồng chí Lê Đức Anh chỉ huy đánh chiếm các mục tiêu trong sào huyệt của địch ở Lộc Ninh. Quân Nhật trong các đồn bốt dù có kháng cự quyết liệt cũng không sao tránh khỏi bị quần chúng áp đảo và lực lượng vũ trang cảm tử tấn công tiêu diệt. Nhiều tên ngoan cố bị tiêu diệt, còn lại chúng buộc phải đầu hàng, toàn bộ vũ khí của chúng bị tước đoạt; quân khởi nghĩa giành toàn thắng.

    Ngày 25/8/1945, chính quyền cách mạng ở Lộc Ninh được thành lập gồm các đồng chí Lê Đức Anh, Ba Quyên, Ba Ánh, Ba Đèn, Cầu, Kỳ, Ngàn và một số người khác. Đồng chí Lê Đức Anh được phân công phụ trách quân sự. Cùng ngày, Lộc Ninh đưa một bộ phận về tham gia cướp chính quyền ở Thủ Dầu Một.

    Tiếp đó là sự kiện quan trọng nhất với bất cứ những người hoạt động từ tiền khởi nghĩa đến Tổng khởi nghĩa - ngày 2/9/1945, đoàn đại diện nhân dân và công nhân Lộc Ninh do đồng chí Lê Đức Anh dẫn đầu về Sài Gòn dự lễ Quốc khánh. Lần đầu tiên Việt Nam trở thành nước dân chủ cộng hòa và có tên trên bản đồ thế giới hiện đại; được lắng nghe lời thề “Quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ gìn nền tư do và độc lập” của Hồ Chủ tịch.

    Trở về từ Sài Gòn trong không khí trang trọng và phấn khởi tự hào ấy, Lê Đức Anh hành động ngay không chậm trễ: Thành lập “Đội quân áo nâu”; lực lượng vũ trang ấy tổ chức và trang bị còn thô sơ, nhưng đó là hiện thân của ý chí quyết tâm của người dân Lộc Ninh nói riêng cũng như toàn Nam Bộ và cả nước nói chung trước âm mưu và dã tâm của thực dân Pháp đang muốn gây chiến tranh lập lại chế độ thuộc địa.

    Hành động theo ý chí quyết tâm ấy, ngày 23/9/1945 tại Sài Gòn, lệnh kháng chiến chống thực dân Pháp gây hấn đã được phát đi cho toàn Nam Bộ. Hưởng ứng lời hiệu triệu của Ủy ban Kháng chiến hành chính Nam Bộ, đơn vị hỗn hợp “Đội quân áo nâu” và “Đội quân cung tên” của Lộc Ninh (gọi chung là “Đội quân áo nâu”) do đồng chí Lê Đức Anh dẫn đầu theo Quốc lộ 13 tiến về Sài Gòn chi viện cho mặt trận nóng bỏng này. Từ chiến tuyến của 4 cây cầu xung quanh Thành phố, quân và dân Sài Gòn có sự hỗ trợ của các lực lượng vũ trang các địa phương, trong đó có “Đội quân áo nâu” của đồng chí Lê Đức Anh, đã làm thất bại âm mưu đánh nhanh thắng nhanh của địch, giam chân chúng trong nội thành, tạo điều kiện cho lực lượng cách mạng củng cố và xây dựng để chuyển sang kháng chiến lâu dài.

    Cuối năm 1945, đơn vị vũ trang “Đội quân áo nâu” rút về trấn giữ cầu Bến Phân - Thủ Dầu Một, rồi về Bến Cát để củng cố và tăng cường thực lực. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Lê Đức Anh, “Đội quân áo nâu” trở thành một bộ phận lực lượng vũ trang chủ lực khu tỉnh, tham gia nhiều trận chống càn ở Tà Bái, Sóc Sim, rồi về hoạt động ở Lộc Ninh, Bù Đốp, Đa Kia, lập nhiều chiến công.

    Thời ấy Quân đội nhân dân Việt Nam chưa quy định quân hàm quân hiệu, người chỉ huy “Đội quân áo nâu” không có chức danh nhưng được cán bộ chiến sĩ trong đơn vị vũ trang của ông cũng như trong đội ngũ cán bộ chính quyền cách mạng Lộc Ninh rất tuân phục và nể trọng bởi kinh nghiệm hoạt động thực tiễn và tài vận động quần chúng của người cán bộ trẻ tuổi và năng nổ Lê Đức Anh. Cuối năm 1946, Quận ủy lâm thời Hớn Quản được thành lập, đồng chí Lê Đức Anh được cử làm Bí thư Quận ủy. Đến đầu năm 1947 đồng chí Lê Đức Anh được điều đi làm Chính trị viên Chi đội 1, chi đội vũ trang cách mạng đầu tiên của chiến trường Nam Bộ.

    Ở Việt Nam, binh nghiệp của một vị tướng - nhất là tướng đi qua các cuộc chiến tranh chống xâm lược, thường được hậu thế huyền thoại hóa từ những chiến công lẫy lừng. Đại tướng Lê Đức Anh cũng không ngoại lệ, chỉ có điều khác biệt là ở ông, chính “Đội quân áo nâu” mới đích thực “khởi nghiệp” những mùa chiến chinh. taxi tải thành hưng
  14. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $10,837.75
    chuyển nhà thành hưng hà nội Sáng 25/4, Công an tỉnh Bình Dương cho biết đang tạm giữ Trần Trọng Luận (34 tuổi) để điều tra hành vi Giết người. Nghi can đã sát hại ba người trong gia đình ở thị xã Tân Uyên.

    "Bước đầu Luận đã thừa nhận hành vi phạm tội. Cơ quan điều tra cũng xác định không có đồng phạm, nguyên nhân gây án do mâu thuẫn cá nhân", đại tá Trần Văn Chính, Phó giám đốc Công an Bình Dương, thông tin.

    [​IMG]


    Trần Trọng Luận tại cơ quan điều tra. Ảnh: Nguyệt Triều.

    Theo cơ quan điều tra, Luận có 6 anh chị em, đang ở với mẹ ruột 70 tuổi, cách nhà bà Nguyễn Thị Thu Cúc (54 tuổi) khoảng 100 m. Nghi can nghiện ma túy, hay cờ bạc, trước đây làm cho một công ty nhưng đã thôi việc.

    Luận thường đến quán nước của bà Cúc uống cà phê và mở phim không lành mạnh xem. Nhiều lần hắn bị Trần Thị Quỳnh Nhi (17 tuổi, con gái bà Cúc) phàn nàn, có hôm đuổi về.

    Ngày 23/4, sau khi đánh bạc thua hết tiền, Luận nảy sinh ý định tự tử. Nhớ đến mâu thuẫn với thiếu nữ hàng xóm, hắn nảy sinh ý định trả thù.

    Khuya hôm đó, Luận mang theo 3 con dao, mã tấu đến nhà nạn nhân. Để tránh bị hàng xóm phát hiện, nghi can dùng dây kẽm buộc cửa các nhà trọ, sau đó cạy mái tôn đột nhập vào nhà bà Cúc. Thấy chủ nhà thức giấc, hắn chém tử vong tại phòng ngủ. Cháu gái 8 tuổi của nạn nhân hốt hoảng chạy ra ngoài, Luận đuổi theo sát hại, sau đó quay vào phòng giết Nhi.

    Gây án xong Luận về nhà tắm, đi vứt hung khí tại bãi đất trống cách nhà khoảng 500 m rồi quay về uống thuốc tự tử.

    Anh trai của nghi can cho biết, Luận ăn chơi lêu lổng. Buổi sáng mọi người phát hiện các nạn nhân bị sát hại, gã ngủ đến trưa rồi đi lòng vòng.

    Sáng hôm qua, ba người được phát hiện tử vong trong căn nhà với nhiều vết chém, đồ đạc xáo trộn. Thi thể bà Cúc nằm trong phòng ngủ, cô con gái út ở hành lang, còn cháu ngoại gục chết ở hông nhà.

    Bà Cúc bán tạp hóa, căn nhà hình chữ L nằm sát sông Đồng Nai, cổng và hàng rào sắt cao hơn 1,5 m, xung quanh có nhiều nhà dân. Thường ngày có khá đông công nhân công trình ở gần đó đến mua hàng. taxi tải thành hưng
  15. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $10,837.75
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 27 tuổi. Dù được nhiều người theo đuổi nhưng tôi chưa từng hẹn hò với ai. Lý do là tôi không có cảm xúc gì đặc biệt với họ. Tôi dự định vài năm nữa mới kết hôn nên không gấp gáp chuyện tình cảm, nhưng lý trí luôn nhắc nhở tôi phải nhanh chóng tìm kiếm người phù hợp với mình, vì phụ nữ càng lớn tuổi càng khó gặp được đàn ông tốt. Có câu nói, để chọn được chồng tốt, phụ nữ nên quen 100 người, yêu 10 người, và chọn một người để cưới, tôi cho là cũng đúng đôi phần.

    Bản thân có khả năng quan sát, phân tích sắc bén hơn bạn bè cùng trang lứa nên tôi dễ dàng nhìn ra bản chất của người khác hơn. Tôi nhanh chóng cảm nhận được ai là người tốt, ai có ý đồ xấu, ai chín chắn, ai nông nổi, ai tham lam, ích kỷ... Dù không ai tự nhận mình như vậy, nhưng lời nói, ngữ điệu và ngôn ngữ cơ thể là không thể che dấu. Khả năng quan sát này giúp tôi tránh được nhiều rắc rối trong công việc, cuộc sống, tuy nhiên cũng khiến tôi thận trọng, đôi khi quá mức trong tình yêu.

    Vì tôi khá nghiêm túc trong chuyện tình cảm nên khi có chàng trai nào theo đuổi, tôi đều chú ý quan sát họ, nếu thấy không phù hợp, tôi sẽ dừng lại ngay ở bước làm quen chứ không đồng ý hẹn hò, tìm hiểu. Trong những chàng trai đó, có người điều kiện gia đình, học vấn đều tốt nhưng tính cách ích kỷ, không tự lập; có người nhiệt tình, tốt bụng nhưng suy nghĩ chưa trưởng thành; có người hễ cứ mở mạng xã hội lên là thấy họ bóng gió chuyện tình cảm này kia. Vì tôi suy nghĩ già dặn hơn tuổi nên khó gặp được người cùng trang lứa làm mình rung động, còn người hơn 5-10 tuổi mà hợp tính thì hầu hết đã có vợ con. Tôi cũng biết, những đánh giá ban đầu có thể không đúng hoàn toàn, nên đôi lúc cố gắng tiếp xúc thêm, tuy nhiên sự gượng ép đó chỉ làm tôi thấy mệt mỏi và phiền phức.

    Có thể trong mắt người khác, tôi là một cô gái xinh đẹp, có học vấn, tốt tính nên được nhiều người theo đuổi. Nhưng khi tôi chưa có tình cảm gì mà người ta nhiệt tình quá thì lại làm tôi thấy sợ. Nếu tôi chấp nhận hẹn hò thử với một người mà ngay từ đầu mình thấy không phù hợp, trong trường hợp sau một thời gian không thể phát triển tình cảm, tôi quyết định dừng lại thì có thể sẽ gặp không ít rắc rối. Những vụ người yêu cũ níu kéo, đe dọa thậm chí giết người đầy rẫy trên báo làm tôi ngại hẹn hò với những người mình cho là chưa chín chắn. Có thể mọi người cho là tôi quá tự tin hay lo xa, nhưng tôi biết mình khá thu hút người khác phái nên một khi đã xây dựng mối quan hệ tình cảm, không dễ để đơn phương chấm dứt. Tôi từng bị một người khủng bố tình cảm đến nỗi phải đổi số điện thoại, chuyển chỗ trọ, dù người đó và tôi chỉ gặp mặt một lần, nói chuyện chưa tới ba câu, và tôi luôn cư xử chừng mực, không bao giờ "thả thính" lung tung.

    Trước đây, tôi khá tự tin và lạc quan, nhưng hiện tại tôi nhận thấy khả năng tìm được tình yêu thật sự của đời mình ngày càng thấp. Tôi không đủ can đảm để yêu thử người mình chưa có tình cảm nhưng lại quá nhạy bén đến nỗi không tìm được người khiến mình mến mộ. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, làm cách nào để tôi tìm được người phù hợp. Xin cám ơn. taxi tải thành hưng
  16. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $7,989.75
    chuyển nhà thành hưng hà nội Xã hội hiện đại, nghệ thuật vẽ sơn trên cơ thể người mẫu (body art) rất thịnh hành. Mỗi lần có sự kiện body art, đều cực kỳ thu hút người xem. Dưới nét bút xảo diệu của họa sĩ, những màu sắc sặc sỡ biến cơ thể của người mẫu thành những bức tranh nghệ thuật hấp dẫn người xem.

    Thông thường, những sự kiện vẽ tranh body art thường được tổ chức trong các hoạt động chào mừng, khai trương doanh nghiệp, nhằm thu hút sự chú ý của mọi người.

    Tại Trung Quốc, nhờ sự phổ biến của body art, số người mẫu chấp nhận làm nghề cũng tăng cao, đa số đều là những nữ sinh viên có dáng dấp và ngoại hình bắt mắt nhưng không có điều kiện kinh tế dư dả.

    Làm nghề người mẫu body art, những nữ sinh viên này cũng có thể kiếm thêm được chút tiền trang trải chi phí sinh hoạt và học tập. Tuy nhiên, nghề làm mẫu body art không hề dễ dàng.
    [​IMG]
    Ở những thành phố nhỏ, những người mẫu body art có thu nhập không cao, chỉ khoảng vài trăm tệ (gần một triệu đồng)/một sự kiện. Ở những thành phố, đô thị lớn, người mẫu body art kiếm được nhiều hơn, có thể được khoảng 1000 tệ (khoảng 3,5 triệu đồng)/một sự kiện. Thế nhưng, càng muốn kiếm tiền lại càng phải biết "hi sinh vì nghệ thuật".

    Đầu tiên là việc tổn hại trực tiếp đến làn da. Đa số các họa sĩ đều sử dụng màu sơn lành tính, không có chất ăn mòn, tuy nhiên để tuyệt đối an toàn cho da, không gây bất cứ tổn thương nào, đây là điều không thể. Những người mẫu body art phải biết rõ việc này.

    Tiếp đến là thời gian, mỗi một sự kiện, họa sĩ cần vẽ trên cơ thể người mẫu nhiều giờ đồng hồ. Nếu như cầu kỳ, kỹ tính, họa sĩ còn có thể vẽ cả ngày, khiến người mẫu toàn thân đều đau nhức, mỏi nhừ, rất khổ sở. Đó là chưa kể vẽ xong còn phải trình diễn.
    [​IMG]
    Cuối cùng, những người mẫu body art còn phải đối mặt với ánh mắt kỳ thị, soi mói của người xem. Có một số khán giả xấu tính thậm chí còn cố tình động chạm, sờ mó, quấy rối người mẫu. Thực sự rất khó chịu nhưng vẫn phải nhịn xuống, ngậm đắng nuốt cay vì công việc, vì để kiếm tiền.

    Thực tế, có nhiều mẫu nữ không chịu nổi áp lực, mệt mỏi cuối cùng đã bỏ nghề, đi tìm công việc khác. taxi tải thành hưng
  17. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $9,835.40
    chuyển nhà thành hưng treo cổ khi buôn thuốc phiện Vua Minh Mạng coi "thuốc phiện là vật tai hại rất lớn", "là thứ thuốc độc", vì vậy trong suốt thời gian trị vì ông ban hành nhiều quy định cấm hút, tàng trữ, vận chuyển, mua bán... nhằm ngăn cấm tuyệt đối tệ nạn này.

    Ban đầu, vua Minh Mạng ban dụ: không kể quan hay dân, ai dám hút thuốc phiện thì xử tội đồ (đày khổ sai). Nhưng đến năm Minh Mạng thứ 20 (1839) mức phạt đã cụ thể hơn: Phàm các quan lại, quân dân, ai hút vụng thuốc phiện, tang vật từ một cân trở xuống, đều phạt 100 trượng, phát lưu 3.000 dặm; tang vật từ một cân trở lên xử theo lệ chứa giấu thuốc phiện và tịch thu gia sản.

    Theo bản Tấu của Bộ Hình năm Minh Mạng thứ 21, tập án tấu của tỉnh Ninh Bình trình rằng: Nguyễn Văn Nghị, con trai cố Nguyễn Văn Trinh - viên cai đội đội 3 cơ Nam Định, đã hút trộm thuốc phiện nên phải phạt đánh 100 gậy, lưu đầy 3.000 dặm đến tỉnh Thanh Hóa.

    Vua Minh Mạng nhấn mạnh, việc nấu bán thuốc phiện còn gây nguy hại lớn hơn cả hút vụng thuốc phiện vì dụ dỗ nhiều người, làm cái hại càng lan rộng. Vua Minh Mạng ra dụ với bộ Hình rằng: Người hút trộm thuốc phiện, tuy hại đến việc quan, bỏ công việc, mất hết gia sản, tổn hại sức khoẻ, nhưng chỉ làm hại cho một thân, một gia đình họ mà thôi. Còn như đứa nấu, bán thuốc phiện là mưu đồ lợi lớn, dụ dỗ nhiều người, đến nỗi tập nhiễm thành thói quen, cái hại lan ra rộng, thì thiết xử tội như nhau, thực chưa được phân biệt.

    Vì thế, những người hàng phố làm nghề nấu thuốc phiện bán và hiện tàng trữ, bán thuốc phiện sống, thuốc phiện chín, không tới một cân trở xuống, phát đi sung quân ở viễn biên (nơi biên giới xa); từ một cân trở lên xử giảo giam hậu (treo cổ nhưng giam lại đợi xử), tịch biên gia sản sung công. Như vậy, mức xử phạt cao nhất đối với người nấu bán và tàng trữ thuốc phiện là xử thắt cổ và tịch thu gia sản.

    Theo bản Tấu của Tổng đốc Bình Phú Vũ Xuân Cẩn vào năm Minh Mạng thứ 15, Hoàng Văn Trực bán thuốc phiện sống, chiểu theo luật đi đày 6 năm rưỡi, thích chữ, hết hạn thì giao về bản quán.

    Viện Đô sát phụng duyệt vụ án bán trộm thuốc phiện do Lãnh Tổng đốc Long Tường Lê Đình Lý kết án đệ trình và đã được Bộ Hình phúc thẩm: Tên phạm Trần Bái là người Thanh, bán thuốc phiện lậu, thu được tang vật hơn 5 cân. Qua tra xét đã khai nhận đầy đủ, Trần Bái bị phạt giảo giam hậu.

    Vua Minh Mạng còn quy định cụ thể về việc kiểm tra các thuyền buôn nước ngoài đến neo đậu tại của biển nước ta. Đặc biệt, trong những người mua bán, vận chuyển thuốc phiện là lái buôn nước ngoài, vua Minh Mạng sớm chú ý đến thương nhân người Thanh.

    Tài liệu Châu bản triều Minh Mạng còn lưu một số văn bản về việc kiểm soát các thuyền buôn nhà Thanh có mang theo thuốc phiện hay không trước khi chấp thuận cho họ vào nước ta buôn bán.

    Bên cạnh ngăn chặn thuyền buôn ngoại quốc mang thuốc phiện vào nước ta, vua Minh Mạng quy định, phàm những thuyền công phái đi ngoại quốc mà bọn quan lại quân lính trong thuyền mua giấu thuốc phiện sống chín mang theo về thì tang vật không tới một cân trở xuống xử trảm giam hậu (giam đợi xử chém), một cân trở lên, trảm lập quyết (chém ngay), tài sản của kẻ can phạm bị tịch thu. Trong quy định này, mức phạt căn cứ theo khối lượng tang vật và mức phạt cao nhất cũng là tội chết. taxi tải thành hưng
  18. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $9,835.40
    chuyển nhà thành hưng treo cổ khi buôn thuốc phiện Vua Minh Mạng coi "thuốc phiện là vật tai hại rất lớn", "là thứ thuốc độc", vì vậy trong suốt thời gian trị vì ông ban hành nhiều quy định cấm hút, tàng trữ, vận chuyển, mua bán... nhằm ngăn cấm tuyệt đối tệ nạn này.

    Ban đầu, vua Minh Mạng ban dụ: không kể quan hay dân, ai dám hút thuốc phiện thì xử tội đồ (đày khổ sai). Nhưng đến năm Minh Mạng thứ 20 (1839) mức phạt đã cụ thể hơn: Phàm các quan lại, quân dân, ai hút vụng thuốc phiện, tang vật từ một cân trở xuống, đều phạt 100 trượng, phát lưu 3.000 dặm; tang vật từ một cân trở lên xử theo lệ chứa giấu thuốc phiện và tịch thu gia sản.

    Theo bản Tấu của Bộ Hình năm Minh Mạng thứ 21, tập án tấu của tỉnh Ninh Bình trình rằng: Nguyễn Văn Nghị, con trai cố Nguyễn Văn Trinh - viên cai đội đội 3 cơ Nam Định, đã hút trộm thuốc phiện nên phải phạt đánh 100 gậy, lưu đầy 3.000 dặm đến tỉnh Thanh Hóa.

    Vua Minh Mạng nhấn mạnh, việc nấu bán thuốc phiện còn gây nguy hại lớn hơn cả hút vụng thuốc phiện vì dụ dỗ nhiều người, làm cái hại càng lan rộng. Vua Minh Mạng ra dụ với bộ Hình rằng: Người hút trộm thuốc phiện, tuy hại đến việc quan, bỏ công việc, mất hết gia sản, tổn hại sức khoẻ, nhưng chỉ làm hại cho một thân, một gia đình họ mà thôi. Còn như đứa nấu, bán thuốc phiện là mưu đồ lợi lớn, dụ dỗ nhiều người, đến nỗi tập nhiễm thành thói quen, cái hại lan ra rộng, thì thiết xử tội như nhau, thực chưa được phân biệt.

    Vì thế, những người hàng phố làm nghề nấu thuốc phiện bán và hiện tàng trữ, bán thuốc phiện sống, thuốc phiện chín, không tới một cân trở xuống, phát đi sung quân ở viễn biên (nơi biên giới xa); từ một cân trở lên xử giảo giam hậu (treo cổ nhưng giam lại đợi xử), tịch biên gia sản sung công. Như vậy, mức xử phạt cao nhất đối với người nấu bán và tàng trữ thuốc phiện là xử thắt cổ và tịch thu gia sản.

    Theo bản Tấu của Tổng đốc Bình Phú Vũ Xuân Cẩn vào năm Minh Mạng thứ 15, Hoàng Văn Trực bán thuốc phiện sống, chiểu theo luật đi đày 6 năm rưỡi, thích chữ, hết hạn thì giao về bản quán.

    Viện Đô sát phụng duyệt vụ án bán trộm thuốc phiện do Lãnh Tổng đốc Long Tường Lê Đình Lý kết án đệ trình và đã được Bộ Hình phúc thẩm: Tên phạm Trần Bái là người Thanh, bán thuốc phiện lậu, thu được tang vật hơn 5 cân. Qua tra xét đã khai nhận đầy đủ, Trần Bái bị phạt giảo giam hậu.

    Vua Minh Mạng còn quy định cụ thể về việc kiểm tra các thuyền buôn nước ngoài đến neo đậu tại của biển nước ta. Đặc biệt, trong những người mua bán, vận chuyển thuốc phiện là lái buôn nước ngoài, vua Minh Mạng sớm chú ý đến thương nhân người Thanh.

    Tài liệu Châu bản triều Minh Mạng còn lưu một số văn bản về việc kiểm soát các thuyền buôn nhà Thanh có mang theo thuốc phiện hay không trước khi chấp thuận cho họ vào nước ta buôn bán.

    Bên cạnh ngăn chặn thuyền buôn ngoại quốc mang thuốc phiện vào nước ta, vua Minh Mạng quy định, phàm những thuyền công phái đi ngoại quốc mà bọn quan lại quân lính trong thuyền mua giấu thuốc phiện sống chín mang theo về thì tang vật không tới một cân trở xuống xử trảm giam hậu (giam đợi xử chém), một cân trở lên, trảm lập quyết (chém ngay), tài sản của kẻ can phạm bị tịch thu. Trong quy định này, mức phạt căn cứ theo khối lượng tang vật và mức phạt cao nhất cũng là tội chết. taxi tải thành hưng
: nhà gỗ

Chia sẻ trang này